HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA – Chap 4

img
Th4
25

CHAP 4

Sau cơn mưa trời lại sáng, hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Trải qua bao nhiêu nguy hiểm và mệt nhọc. Cuối cùng Garen cũng tỉnh lại và thấy mình có một giấc ngủ ngon hơn bao giờ hết, nhưng ngay lập tức anh thấy đau buốt ở đầu, cử động vô cùng khó khăn.

– Quái, rõ ràng là mình đang đánh nhau cơ mà nhỉ, tên Shocker đâu rồi, cả Riot nữa.

Tuy nghĩ vậy, nhưng trái tim lại khiến anh nhìn quanh quất để kiếm tìm một hình bóng cô gái tóc đỏ xinh đẹp, lạnh lùng.
Garen nhận ra mình đang ở trong một túp lều rách nát hết sức quen thuộc. Là túp lều của cha con Riot, và cậu đang ở một mình, các vết thương đã ngừng chảy máu và các vết bầm đã dần mờ đi, có vẻ chúng đã được ai đó lau đi và chườm nước nóng, nhưng Garen lại không thấy khá hơn chút nào hết, tay chân vụng về cố quờ lấy cái bát mẻ ở gần đó.

CHOANG!!!

Cái bát vỡ tan tành dưới mặt đất, nước bắn tung toé. Riot từ bên ngoài chạy vội vào không giấu nổi niềm vui cười toe toét.

– May quá, anh tỉnh lại rồi Garen.

– Riot! anh khát quá, cho anh xin hớp nước.

Không đợi Garen nói lần 2, Riot rót 1 bát nước đầy khác đưa cho anh

– Cận thận kẻo sặc . . . huhuhu. . . , chỉ vì em mà anh phải chịu như thế này.

– Nín đi Riot, nếu em coi anh là anh thì đừng bao giờ nghĩ như thế nữa, anh sẽ giận đấy, vả lại chính anh đã bỏ em lại một mình, cho nên chúng ta hoà, hề hề .

Thấy Garen tưng tửng như vậy, Riot cũng không oà khóc nữa, chỉ còn sụt sùi cười nấc cùng Garen.

– À quên, anh đã ngất đi bao lâu rồi, và tại sao anh lại nằm đây, anh cứ nghĩ mình chết rồi chứ.

Riot nạt

– Anh đừng nói bậy, người tốt như anh sao chết được chứ. Anh nằm ở đây đã được 1 ngày rồi, mà kể cũng kì lạ. Thầy thuốc nói với vết thương như vậy thì cần ít nhất 1 tuần để anh tỉnh lại. Vậy mà. . . em chưa thấy ai bị thương nặng như anh mà chỉ cần 1 ngày để tỉnh lại. Sức khoẻ anh thật phi thường.

Đến chính Garen cũng không nghĩ mới chỉ một ngày. Giấc ngủ của anh rất lâu và sâu cơ mà. .

– Thôi kệ, chắc tại anh còn trẻ !!! Mà tại sao anh nằm đây, anh chỉ nhớ mang máng đến đoạn hắn đánh ngất Katarina thì trong lòng anh như có một sức lực vô biên chưa bao giờ có, sau đó. . . sau đó. . . ??!!

– Sau đó làm sao?

Riot hỏi dồn Garen, mắt chăm chú nhìn anh

– Ơ. . . ờ, anh cũng không nhớ nữa

– Vì sao chúng ta về được đây em cũng không rõ nữa, em chỉ nhớ mang máng có một bóng người cố đánh thức em, hỏi rất to nhà em và anh ở đâu, em mấp máy cố nói khu ổ chuột rồi cũng không biết gì nữa.

Riot tiếp tục kể

– Nhưng bố em kể lại rằng, hôm đó ông đang ở trong lều sốt sắng chờ em thì có một cô gái bước vào, cô ta khoẻ kinh hồn, một vai vác em, vai còn lại vác anh. Cô ta bỏ em và anh xuống, nói rằng em và anh bị tụi côn đồ đánh, nói bố em hay lau rửa cho em và anh rồi biến mất, lúc sau một thầy thuốc bước vào đây nói rằng được trả tiền để chữa cho hai anh em. Khi em tỉnh dậy thì hỏi bố em về cô gái đó. Ông chỉ nói rằng cô ta rất xinh đẹp và lạnh lùng, và nhất là mái tóc cô toàn một màu đỏ rực.

– Katarina !

Garen nghĩ thầm và thấy vui vì cô không bỏ mặc mình dù vì anh mà cô bị Shocker đánh.

“Ta mắc nợ cô rồi katarina”.

Trong lúc đó ở hoàng cung Demacia, Katarina về đã khiến cho đoàn ngoại giao của Noxus vui mừng vì nếu 1 xíu nữa thôi thì họ đã báo cho đội quân Demacia nhờ giúp đỡ. Họ chúa ghét phải nhờ Demacia vì từ trước tới nay Noxus vẫn nghĩ rằng Demacia chỉ là những tên to mồm nhưng nhỏ bé và ăn hại. Quân đội Noxus hầu như ai cũng to lớn hơn lính Demacia, thiện chiến hơn chỉ có điều không được thông minh bằng. May mà ngài Du Conteau đã cùng Jarvan Đệ Tam đi thị sát ở mỏ kim cương Skarner, chứ biết Katarina đã mất tích nguyên nguyên ngày chắc ngài cho xới tung Demacia lên mất.

– Tiểu thư đã về.

– Có nước tắm chưa ?

Cô cất tiếng hỏi mà không cần nghe các tì nữ theo hầu hạ trả lời, đi thẳng về nhà tắm.

– Dạ rồi thưa tiểu thư, cả quần áo nữa ạ.

Thư mình trong bồn tắm nước nóng hoa hồng, Katarinarina cảm thấy dễ chịu đi một chút, vết thương sau gáy đã bớt đau nhưng nó khiến mỗi lần quay cổ của cô nhức vô cùng.

– Haizzz, tên chó má Shocker, ta chỉ hận không thể tự mình giết hắn.

Nhớ lại hồi chiều lúc đánh nhau, sau khi bị hắn đánh mạnh vào gáy, trước khi bất tỉnh chỉ kịp nghe thấy tiếng ai đó gào lên “CHẾT ĐI ”

Đến lúc cô tỉnh dậy thì trời đã nhá nhem tối và cơn mưa nặng hạt đã đổ xuống. Nhìn xung quanh thì thấy mình vẫn còn ở bãi đất trống, cũng may là trời mưa to nên không có ai nhìn thấy một bãi đất với xác người la liệt thế này. Katarina cố gắng nhìn qua màn mưa để tìm Garen. Cô lo lắng cho hắn, phải, tên ngốc đó với tình trạng khắp người toàn vết thương như vậy mà vẫn chiến đấu ngoan cường, đôi mắt xanh biếc ngoan cố ấy khiến cô cảm động. Hắn ta là người tốt, và cũng thật phi thường.

Katarinarina nhận ra mình đã đỏ mặt từ khi nào, và cô cố ngụy biện với bản thân.

– Chỉ là ta thấy chuyện bất bình chẳng tha thôi, đúng rồi, nước nóng thế này bảo sao ta không đỏ mặt chứ, hic.

Katarina nhớ lại mình tìm thấy Garen đang nằm bất tỉnh trên người Shocker, môi anh mỉm cười nhẹ, hai tay vẫn đang nắm chặt hai cái chuôi dao cắm thẳng vào Shocker không buông.

– Này, tên kia, mi vẫn còn sống chứ, này!!!

Vừa nói cô vừa lay nhẹ Garen, quan sát cánh mũi hắn. Tưởng tượng đến cảnh Garen chết mà không hiểu sao Katarina thấy hụt hẫng vô cùng. . .

– Ợ. . . !!!KHÒ. . . KHÒ. . . KHÒ!!!!!

Ngay lập tức cơ thể Garen trả lời cô hộ anh. Há mồm ra ợ 1 tiếng rồi chép chép, hoá ra do vắt kiệt sức để đâm xuyên dao qua lớp áo lụa tơ tằm vốn nổi tiếng đạn bắn không thủng nên giờ đây Garen đang há mồm ngủ 1 cách ngon lành.

– Đồ lợn nhà ngươi ! tình cảnh này cũng ngủ được. Sao không chết luôn đi, ngủ nè!!!

Hình ảnh nữ sát thủ đã biến mất, Katarina lạnh lùng ngày nào đã biết thành một cô bé đang giận, dùng tay đánh tên con trai vô tâm ngáy o o ở dưới.

Bây giờ mưa đã ngớt, trời chở nên quang hơn và cũng tối hơn. Không còn cách nào khác, cố gắng hỏi Riot đang nửa tỉnh nửa mê địa chỉ nhà rồi 2 vai 2 người, tiến thẳng về khu ổ chuột

– Mà mình cũng điên thật, việc gì phải quan tâm đến sự sống chết của tên đó đến mức xông vào hiệu thuốc hét bù lu bù loa lên chứ, thật là. . .

Nhưng rồi trái tim cô lại khiến cô tò mò 

– Không biết hắn đã tỉnh chưa. . . ?

“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta lại có thêm ngày nữa để yêu thương”

Những ngày sau đó là những ngày buồn chán nhất của Garen. Cậu như kẻ mất hồn cứ đi đi lại lại trước mặt mọi người, để giết thời gian cậu đành luyện phượng hoàng quyền, những đòn thế ảo diệu vô cùng nhưng không hiểu sao cậu thấy chán ngắt, vô vị và nhất là cậu không thể tạo được lửa dù đã làm đúng theo các bước. 

– Cố thử lại đi Garen, em tin anh làm được mà!!!

– Vô ích thôi Riot, dù sao anh cũng không có hứng tập. Thôi để lúc khác vậy.

Chỉ còn lại tiếng thở dài của Garen, Riot cũng biết anh mình đang có tâm sự, đành cố nhắc đến chuyện vui.

– Tối mai Demacia sẽ tổ chức lễ hội lồng đèn và pháo hoa hằng năm, chắc chắn sẽ rất vui anh nhỉ. Chúng ta đi xem nhé!!!

Một hi vọng loé lên trong đầu garen.

“Đúng rồi, đó là một lễ hội lớn, là đại diện của Noxus chắc phải tham gia, biết đâu. . . biết đâu. . . mình gặp lại được cô ấy và nói lời cảm ơn, đúng rồi, nhất định phải gặp được cô ấy.”

Suy nghĩ đó như một một dòng nước tươi mát tưới vào tâm hồn héo hon của chàng trai trẻ đang trong mối tình đầu mà không hề hay biết. Garen chưa bao giờ thấy thời gian trôi chậm như thế và cần lễ hội lồng đèn và pháo hoa đến như vậy.

***************************

Lúc đó trong trong phủ đại sứ.

– KHÔNG BAO GIỜ!!! Con đã 16 tuổi rồi, đi đâu là chuyện của con. Cha không có quyền ngăn cấm, KHÔNG BAO GIỜ!

“Chát”

Du Conteau thẳng tay giáng xuống mặt con mình một cái tát in hằn 5 vết ngón tay.

– Tao cấm mày ra khỏi sứ quán, mày là tiểu thư của Noxus mà lại đi ra ngoài đường gây gổ đánh nhau ở Demacia. Mày biết tao phải giữ kín chuyện này vất vả như thế nào không!!!

“SẦM”

Tiếng Katarina sập cửa mạnh đến nỗi nó như long ra. Và giờ thì cô đang khoá mình một mình trong phòng.

– Con cái đúng là không hiểu lòng cha mẹ, nó có mệnh hệ gì thì ta làm sao mà dám đối mặt với mẹ nó ở bên kia.

Du Conteau lắc đầu rồi ra lệnh cho binh lính.

– Không cho con bé ra ngoài nửa bước đến khi chuyến thăm này kết thúc, ta đã có đủ chuyện để giải quyết rồi, thật đau đầu.

Trong căn phòng nhỏ của mình, Katarinarina oà khóc một mình, cô giận bố hơn bao giờ hết. Khi con người cảm thấy đau đớn thì họ hay nghĩ đến những kỉ niệm đẹp để an ủi mình. Trong đầu Katarina hiện lên hình ảnh của một chàng trai có nụ cười hiền hậu và đôi mắt màu xanh trong lá cây.

– Ngươi đang ở đâu, tên ngốc…

Sáng hôm sau, Trời còn tinh mơ sương nhưng Garen đã tỉnh dậy, chính xác hơn là ngồi dậy vì cả đêm qua anh chỉ nằm thao thức.

– Cứ ngồi thế này thì đến chết vì chán mất, chi bằng đi loanh quanh để thay đổi không khí sẽ tốt hơn.

Nói là làm liền, Garen tiến về nội thành. Hôm nay ở ngoài đường đông tấp nập, hơn hẳn ngày thường, khắp đường phố chăng đèn rực rỡ, dây kim tuyến treo khắp nơi báo hiệu lễ hội sắp đến gần. Cửa hàng nào cũng giảm giá, không khí sôi động hẳn lên, ai ai cũng trở lên vui vẻ hơn hẳn. Nhưng chính điều đó lại khiến Garen thấy sốt ruột hơn.

– Khỉ thật, sao buổi sáng trôi qua chậm vậy nhỉ, mình nên kiếm chỗ nào đó ngồi uống nước một lúc.

Tìm kiếm xung quanh thấy có một quán trà nhỏ. Cậu liền bước vào. Bên trong quán không đông lắm nên cậu tìm ngay được bàn trống.

– Cho một ấm chè tươi nào bà chủ .

– Có ngay đây.

Không phải đợi lâu, bà chủ quán mang ra cho cậu một ấm trà vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Vừa mới nhấp miệng vào bát nước chè, Garen đã nghe thấy một cuộc trò chuyện kì lạ, hoá ra là 2 tên lính Noxus đang ngồi tán gẫu ngay bên cạnh cậu.

– Hôm qua ngài Du Conteau đánh con gái mình đau thật mày nhỉ?
– Ừ, tao nghe mà rùng mình, tại tiểu thư Katarina bỏ đi cả ngày trời, lại còn đội mưa đi về nữa chứ!
– Tao nghe nói ông ta cấm con gái ra khỏi phòng mình nửa bước, lại còn sai binh lính canh phòng cẩn mật nữa chứ, tội nghiệp cô bé tối nay không được tham gia vào lễ hội, haiz !

” CHOANG “

Garen không tin vào tai mình nữa, chỉ vì cậu mà katarina bị cha đánh, bị nhốt lại ư.

– Vậy mà mình vô tâm quá, không hỏi thăm cô ấy. Bị giam như vậy chắc cô ấy buồn lắm. . .

Hai tên kia biết mình đã quá lời liền im bặt, thỉnh thoảng quay sang nhìn Garen nghi ngờ. Trong đầu Garen lúc này chỉ còn hiện lên một người có thể giúp anh lúc này.

– Riot !

Tiếng Garen vang vong qua những túp lều lụp xụp.

– May quá!! Em đây rồi

– Có chuyện gì vậy anh!?

– Trước đây em và cha từng vào làm dọn dẹp trong phòng đại sứ quán phải không

– Đúng rồi, tầm bốn tháng trước, cha và em có vào làm phu dịch trong đại sứ quán, nhưng được Đệ Tam tháng rồi nghỉ, chuyện gì vậy anh!!!

– Gấp lắm, em có thể mô tả sơ đồ đại sứ quán cho anh được không ?

– Không vấn đề, nó ở trong kinh thành Demacia và cũng khá đơn giản thôi.

Tuy vậy nhưng Garen phải ngẫm nghĩ đến chiều mới tạm hiểu.

Chưa bao giờ Garen lại thấy hồi hộp như vậy, anh thỉnh thoảng lại kiểm tra những thứ chuẩn bị, cũng không có gì ngoài một chiếc mặt nạ, bộ quần áo đen và một cái dây thừng có dính móc câu. Đúng vậy, kế hoạch chính là đột nhập vào khu đại sứ quán, giải cứu Katarinarina và đưa cô ấy đi chơi lễ hội và lại đưa về trước khi có người phát hiện.

Vì buổi tối hôm nay tổ chức lễ hội nên kinh thành không đóng cửa dù trời đã xẩm tối. Khắp nơi đèn hoa đã được thắp sáng trưng rực rỡ, người đóng cửa và ùn về phía quảng trường thủ đô để nghe vua Jarvan Đệ Tam khai mạc lễ hội. Riot và bố cậu cũng đã nhập vào dòng người đổ về quảng trường, chỉ còn lại Garen một mình trong túp lều hoang vắng.

“KÍNH COONG “

Tháp đồng hồ zilean đã điểm 7h tối. Và đó cũng là lúc Garen lên đường. . . Tiến thẳng về phía hoàng cung, chàng hiệp sĩ của chúng ta đã sẵn sàng để giải cứu cô công chúa đang bị giam cầm.Nhập vào dòng người tham dự lễ hội, Garen tiến vào kinh thành của Demacia mà không gặp chút khó khăn.

Tuy binh lính Demacia được tăng cường lên rất đông, nhưng chỉ để đảm bảo an ninh cho lễ hội, hơn nữa không có ai tỏ vẻ đề phòng sẽ có kẻ làm loạn cả, người nào cũng mang theo mình một bình rượu nhỏnổi tiếng của nhãn hiệu rượu Gragas, vừa uống vừa cười vui vẻ. Đúng lúc Garen bước vào kinh thành Demacia thì ở trong cung điện…

“Vù. . . vù. . . ”

” CỐP “

Một chiếc găng tay nạm ngọc đang được trưng bày ở chính giữa sảnh điện bị một cơn gió nam thổi rơi xuống va vào nền gạch tạo nên những âm thanh vang vọng. Jarvan Đệ Tam đang ngồi ở trong điện, hơi ngạc nhiên vì nó đã ở đấy gần 16 năm nay mà chưa rơi lần nào. Vậy mà đêm nay lại. . .

– Hay là có điềm gì đó xảy ra. Ngươi định nhắc ta về điều gì đó hỡi bầy tôi trung thành của ta phải không ?

Chỉ có tiếng gió thổi qua cửa sổ vọng lại. Jarvan Đệ Tam thở dài nghĩ thầm.

– Thật tiếc là ta lại không hiểu ngôn ngữ của người chết, Louis Cassader Devans Mobius ạ, phải chăng ngươi còn lại hậu duệ để cho ta trả ơn cứu mạng, để ta có thể tiếp tục nhờ cậy và tin tưởng như ngươi, chủ nhân của chiếc găng tay phép thuật được ếm những phép thuật cổ xưa trong cuộc chiến tranh cổ ngữ vĩ đại, Mobius!!!.

Gió đã hết, Cũng là lúc Jarvan Đệ Tam đứng dậy và tiến về phía quảng trường, trong lòng vị vua già thấy nao nao khó tả.
Quay trở lại với Garen, bước vào trong kinh thành, cậu cảm thấy có một cảm giác rất quen thuộc, hình như cậu đã từng thấy nơi này rồi. Nhưng không còn thời giờ để nhìn ngắm nữa, nhanh chút nào hay chút nấy, theo như lời nói của Riot, Garen tiến thẳng về khu đại sứ quán.

Toà đại sứ quán đúng như lời Riot miêu tả. Có hình con đại bàng đang tung cánh bằng đồng đứng trên mái, cột cờ ở ngay đằng sau và lá cờ của Noxus đang bay phần phật.

– Được rồi, nếu núp ở trong bụi cây này và bò trong nó, mình sẽ tiến đến được mặt sau của khu nhà, từ đó mình sẽ dùng dây thừng để leo lên và đột nhập vào trong. Lạy trời cho mọi việc diễn ra suôn sẻ!!!

Garen nghĩ thầm rồi bắt đầu tiến theo lùm cây men ra đằng sau khu nhà. Việc này thành công ngoài sức mong đợi của anh, chỉ có vài tên lính lè nhè vì say rượu, nói xấu Du Conteau vì đã mang theo hết người tham dự lễ hội và bắt chúng ở lại trông đại sứ và tiểu thư Katarinarina. Ra đến đằng sau khu nhà, vận may lại mỉm cười với Garen lần nữa khi đúng còn 1 căn phòng vẫn còn ánh nến toả ra và cửa sổ thì mở tung. Đó chính là căn phòng của Katarina, hai người đã được sắp đặt là một nửa của nhau, bàn tay xe duyên đã xích hai người lại gần nhau, ít nhất là trong đêm nay.

Lấy từ thắt lưng ra chiếc dây thừng gắn móc câu, Garen quăng lên cửa sổ và giật giật để cố định sợi dây. Hít một hơi sâu lấy sức rồi Garen sử dụng hầu quyền leo nhanh thoăn thoắt đến cửa sổ. Garen liền đẩy cửa sổ nhảy vào, cũng may vì đây là đẩy vào, chứ đẩy ra chắc chết quá. Nhưng ngay lập tức sau đó Garen điếng hồn, hai tay giơ lên và nuốt khan vì đang có một lưỡi dao kề ngay vào cổ anh. Đồng thời có một giọng nữ vang lên.

– Đứng im, mi là ai !?

Biết là đã gặp được người mình cần gặp. Garen mỉm cười nói nhỏ

– Hầy, cô vẫn nguy hiểm như ngày nào, tôi đến là vì cô nè.

Nói rồi anh quay về nơi phát ra tiếng nói, dùng đôi mắt xanh lá cây nhìn vào hình bóng người con gái anh đã thầm thương trộm nhớ. Katarina nhìn thấy Garen thì vui mừng khôn xiết khi thấy anh đã gần như khoẻ mạnh, nghe thấy Garen nói vậy, lại được nhìn thấy đôi mắt xanh thật thà trong vắt. Tim cô đập nhanh hơn và cô thấy như hai má mình nóng dần thì phải. Katarina vẫn cố giữ bình tĩnh lạnh lùng.

– Vì ta? ta có làm sao thì liên quan gì đến ngươi chứ

– Thôi nào, tôi biết là vì tôi mà cô bị giam ở đây. Trong lòng quả thực áy náy, vì vậy, đêm nay Demacia có tổ chức lễ hội rất vui nên tôi muốn rủ cô đi chơi, coi như tạ lỗi nhé.

Katarina nghe vậy thì trong lòng thấy rất háo hức, chỉ muốn gật đầu ngay nhưng cố tỏ ra thờ ơ.

– Ta không cần ngươi..

– ĐI THÔI.

Garen không đợi cô nói hết câu đã tóm lấy tay cầm dao của katarina kéo chạy như bay về hướng cửa sổ, nơi đang phát ra những tiếng reo hò của người dân và tiếng pháo hoa rực rỡ. . Cậu cười 1 cách sảng khoái mà không nhận ra dưới ánh sáng lập lòe của pháo hoa, gương mặt xinh như thiên thần của Katarina đang mỉm cười rạng rỡ -“tên ngốc” .

Ra đến nơi kata mới nhớ ra.

– Khoan đã, ta như thế này ra ngoài chắc chắn có người nhận ra mất

– Yên tâm, tôi có cách rồi!!!

Garen đáp chắc nịch rồi lôi ra một bộ tóc giả màu vàng óng

– Cô đội lên đi. 

Katarinarina nhận lấy bộ tóc giả và đội lên đầu.  

– Thấy thế nào hả, có kì cục lắm không!!! 

Garen nhìn cô không nói gì mặt nghệt ra. thực sự là trông cô khác hẳn với Katarina mà Garen quen biết, vẻ lạnh lùng đã biến mất mà thay vào đó là sự nhí nhảnh đáng yêu, cô quay đi quay lại, liên tục cố gắng nhìn xem mình đã ổn chưa rồi hỏi Garen, hỏi đi hỏi lại.

– Ờ, à hừm, cũng tạm đấy, thôi chúng ta đi.

Nhưng ngay lập tức garen không tin vào mắt mình nữa, Katarina vô tư nắm lấy tay Garen chạy nhanh ra ngoài phố, hai người tay trong tay, một kẻ ngượng đỏ mặt. kẻ kia cũng đã nhận ra sự vô ý của mình nhưng thật lòng không muốn buông tay nên mặc kệ, giả vờ cho trót.

Hai người chơi rất vui vẻ, Katarina chưa bao giờ cười nhiều đến thế, Garen cũng vậy. Anh chỉ ước giây phút này là vĩnh cửu. Hai người mải chơi đến đêm khuya, đến lúc nhận ra đã quá muộn thì không còn thấy Du Conteau cùng Jarvan Đệ Tam đứng trên quảng trường đâu nữa. Du Conteau đang trên đường trở về đại sứ quán. . . .

Liệu Katarina có trở về kịp, tai họa nào đang chờ đợi họ, một cuộc hành trình mới sẽ đến với Garen.

-Còn tiếp-

 

Bài Viết Liên Quan

Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến
Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến