HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA – Chap 1

img
Th4
18

Chap 1: Thời Thế Sinh Anh Hùng

Demacia vốn được người ta biết đến như 1 quốc gia vì công lí, là nơi phồn hoa và sầm uất của Valoran, với những toà nhà cổ kính mà uy nghiêm, con ngõ đông đúc người qua lại. Nhưng vốn trên đời chẳng có gì là thập toàn cả, đằng sau những khu nhà tráng lệ đó là khu ổ chuột bẩn thỉu, dơ dáy của những người vô gia cư, ăn xin, lưu manh hay cả những người mắc những căn bệnh không thể cứu vãn.

4h chiều trong 1 con ngõ nhỏ…

– Lần này mày không thoát được đâu, thằng ranh con mau đứng lại !!!

Tiếng của 1 người đàn ông the thé át cả tiếng ồn ã của khu phố ngoài kia vọng lại, mọi người chẳng ai không nhận ra đó là ông Beak, chủ cửa tiệm bánh ngọt giàu có nhưng sợ vợ vô cùng. Ông ta đang đuổi theo 1 đứa bé mặt mũi bẩn thỉu nhếch nhác , với bộ quần áo hay chúng ta có thể gọi là 1 mớ giẻ lau trên cơ thể khẳng khiu.

– Cháu xin ông, bố cháu bị ốm sắp không chịu nổi nữa rồi, bố đã nhịn đói 2 hôm nay, cái bánh mì này sau này cháu sẽ trả, huhuhu. . . bố ơi cố đợi con !!!!!!.

Vừa chạy vừa khóc, cảnh tượng 1 người đàn ông béo nục nịch đuổi theo 1 đứa bé chỉ bằng 1 phần 10 cơ thể ông khiến ai nhìn thấy cũng đau xót mà không làm gì được.

– Câm ngay, 2 Beri cái đó, tao thương mày thì ai thương tao, loại người sống không ai hay chết không ai để ý như bố con mày thì việc gì tao phải tốn cho một chiếc bánh mì chứ.

Uỵch!!!

Vì khóc quá to mà cậu bé không để ý đến hòn đá, ngã rách cả da.

– “Muahahahahaha.” – Tiếng cười khiến ai nghe cũng phải rợn tóc gáy, nó không giống tiếng người, mà khiến người ta nghĩ đến 1 con sói đói với tiếng tru hả hê nhìn con mồi giãy chết 1 cách tuyệt vọng.

– Mày yên tâm, tao sẽ cho mày xuống địa ngục trước để dọn chỗ cho bố mày. Kyaa !!!.

Đúng lúc lão Beak chuẩn bị giã cái cẳng chân cùng cái mông lợn xuống đứa bé thì. . .

Huỵch !!!

Lão Beak cảm thấy như có 1 lực đẩy lão ngã dúi dụi về phía trước, ngã úp mặt vào 1 bãi phân bò mà khôbg sao tránh được. Mùi ô uế khiến lão buồn nôn, giờ đây, phân bò khiến râu, lông mày hắn có màu vàng vàng và thối không tả được. Lão vùng lên và hét

– Thằng chó nào vậy, tao thề sẽ không tha cho mày !!!.

Trước mắt lão là 1 hình ảnh cả đời có lẽ lão không thể quên. Một thiếu niên tầm 15,,16 với cơ thể nở nang cởi trần, mái tóc hơi dài bay phần phật trước gió, khuôn mặt điển trai dưới ánh chiều dương của hoàng hôn, nhưng nhất là đôi mắt xanh biếc sáng quắc như thấu hết cái đầu óc ti tiện của lão, 1 hình ảnh tráng lệ như 1 vị thần. Dứa bé dưới đất sau khi không thấy động tĩnh gì liền mở mắt ra. Sau khi nhìn thấy người thiếu niên kia, cậu không sao giấu nổi niềm vui khi nghĩ sắp cứu được bố, cậu hét lên.

– GAREN! Cứu em.

– Mau chạy đi, lần sau đừng làm việc này nữa.

Lão Beak nghe thấy thế vội chồm lên định tóm lấy thằng bé, nhưng nó đã nhanh hơn, đứng lên trước và chạy về phía Garen , mất tích sau lưng cậu. Lão Beak gầm lên, chạy về phía garen và tung 1 đấm mà theo lão là mạnh nhất mà lão từng đấm vào mặt Garen. Lão nghĩ cậu sẽ đỡ nó nhưng không, Garen không hề di chuyển và nhận hẳn cú đấm đó vào mặt mình, lão ngạc nhiên hơn khi cậu chỉ hơi loạng choạng rồi lập tức giữ đc thăng bằng. Lặng lẽ rút 2 Beri từ trong túi quần, quẳng về phía Beak và nói:

– Cú đấm vừa nãy coi như trả cho việc tôi đẩy ông, đây là tiền bánh mì, là do em tôi sai. Nhưng ông mà hại đến nó thì tôi sẽ không để yên như hôm nay đâu.

Cái quắc mắt khiến Beak sợ và thấy lạnh cả người, lão vội lỉnh đi, lúc này Garen mới xuýt xoa nhăn mặt.

– Hắn đấm đau thật, nhưng so với những cái tát đau như gấu của bố Udyr thì vẫn chưa là gì.

Nói rồi cậu lững thững tiến về khu nhà ổ chuột.

Vừa đi được 1 đoạn, Garen bỗng nghe thấy tiếng khóc ré lên, biết là của Riot –cậu bé mình vừa cứu, trong lòng bỗng nhớ ra bọn lưu manh của băng Buffallow Children hay kéo đến phá khu ổ chuột vào giờ này, tự trách mình ngu vì đã kêu Riot chạy trước mà không đợi, Garen vội chạy nhanh hết sức có thể.

Đến nơi Garen sững cả người khi nhìn thấy 1 tên trông có vẻ giàu có, lỗ mũi xỏ khuyên, đầu để tóc như 2 cái sừng đang cười hả hê, Riot đang nằm trên 1 vũng nước bẩn, mồm há ra như kiểu sắp uống thứ nước đó, trên tay thằng kia đang là cái bánh mì đã vấy bẩn, hắn cười 1 cách bệnh hoạn và nói to:

– Nào, húp hết đi con chó của tao, nhanh cưng rồi tao sẽ đưa cho mày cái thứ này.

Hai tên đứng bên cạnh có vẻ là đàn em cười phụ theo:

– Ai bảo may dám nhìn bang phó của trẻ trâu hội mà còn chạy, hahaha.

Đúng lúc Riot chuẩn bị thè lưỡi ra thì..

-DỪNG LẠI!

Nhìn thấy Garen lao tới, thằng phó bang có phần sợ hãi, nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần sai 2 tên đàn em:

– Thằng này dám doạ tao, anh em ai xử được nó thì tao thưởng to.

Với thói quen nhìn chỗ khác mỗi khi đàn em xử người, nên khi đó hắn không thèm nhìn, chỉ nghĩ thầm tên kia thật ngu ngốc mới đấu với 2 ae song sát nhà bọn chúng.

-KYAAA. . . HỔ QUYỀN !

Ngạc nhiên vì 2 ae nhà song sát đã dùng chiêu đó bao giờ đâu, hắn quay lại thì thấy Garen 2 tay túm 2 thằng kia, quay vòng vòng và khi hắn thả ra thì bức tường ngõ đã thủng 2 lỗ to do đầu 2 tên kia thay thế.Thập phần sợ hãi, tuy nhiên hắn vẫn cố ra oai:

– Mày biết tao là ai không, là phó bang Buffallow Children, khôn hồn mau cút đi không tao sẽ cho mày ra bã.

– Mày dám động đến em tao, sỉ nhục nó như vậy thì không đánh mày, tao không tên là Garen nữa.

Nói rồi Garen lao vào như 1 con gấu với cơn thịnh nộ át vía đối phương, tuy nhiên tên kia không phải không có bản lĩnh. Hắn vội né với tốc độ nhanh nhất có thể đồng thời quét chân hòng đốn ngã Garen. Đúng như mưu của hắn, Garen ngã xuống đất, nhưng lập tức khiến tên kia há hốc mồm vì Garen đã chống tay lộn 1 vòng đẹp mắt, ngay lập tức 2 kẻ nhìn nhau như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ, tên kia giống như 1 con cáo già thâm độc, còn Garen như 1 con gấu với sức mạnh kinh hồn.Ttên kia biết đấu tay đôi sẽ thiệt liền rút từ sau quần ra 2 con dao găm và lao tới Garen, nhưng hắn ko thể ngờ, Garen trông non trẻ mà không phải vậy, trong lúc lộn vòng, cậu đã bốc 1 nắm cát thủ sẵn trong tay. Lúc hắn hướng con dao về phía Garen cũng là lúc cậu ném cát về phía hắn.

“Roạt”

– A. . . mắt của ta, mắt của ta.

Vừa dụi mắt vừa khua dao tứ phía hòng tìm Garen, hắn đâu thể ngờ Garen thân thủ nhanh như khỉ, sử dụng hầu quyền của Udyr, Garen tóm lấy tay cầm dao của hắn và bẻ ngược lại khiến dao đâm vào đùi của tên kia đồng thời đấm 1 phát khiến hắn bất tỉnh. Riot cứ ngồi im như thế nhìn Garen sợ hãi, Garen sau cơn thịnh nộ tỉnh lại thì nhìn tên kia và hơi hối hận vì vẫn còn để lại cái thân ở ngoài, cậu vội lấy cái bánh mì từ tay thằng kia, vác Riot lên vai và chạy vội vào khu ổ chuột vì trời đã nhá nhem tối.

Đến túp lều lụp xụp của cha con Riot. Garen và Riot ngửi thấy 1 mùi thơm của thức ăn bay ra, khi bước vào thấy Udyr đang nấu cháo thịt thỏ rừng thơm lừng, và cha của Riot là Riet trông đã khá hẳn thì 2 anh em mới hết ngạc nhiên vì 2 người Udyr và Riet thân nhau như người nhà, Riet đã giúp Udyr và Garen rất nhiều khi Udyr bế Garen ra khỏi cánh rừng và lên demacia này kiếm sống.

-Hai đứa sao lại đi cùng nhau, Riot đi đâu mà giờ mới về hả con ???

-Dạ, con gặp Garen khi đi loanh quanh và về cùng nhau luôn.

Vì riot và Garen đã có sự chuẩn bị nên không bị bất ngờ, Garen đáp lễ phép:

– Dạ vâng, cháu lên phố bán thịt thú rừng, lúc về gặp Riot đang cố làm lụng kiếm tiền mua cho bác cái bánh mì, tiếc là nó bị bẩn rồi.

Riet không nói jgì chỉ im lặng cầm chiếc bánh mì bị bẩn lên ăn, Riot trông vậy không khỏi oà khóc. Garen và Udyr vừa vui vừa xúc động khi thấy cảnh này. Ngồi thêm 1 lúc thì Udyr và Garen cáo lui, về đến nhà Udyr liền mở miệng.

– Ta có chuyện cần nói với con, Garen à
– Nếu là chuyện con không phải con ruột cha thì cha không cần nói đâu, con chấp nhận rồi cha à. Gần 1 tháng nay cha ngủ đều nói “mày yên tâm, tao sẽ nuôi nấng nó, hãy yên nghỉ.”

-Vậy thì tốt rồi, ta không biết phải nói gì nếu con ko hiểu, đúng vậy, ta nhặt được con từ người. . . hay chính xác hơn là 1 con khỉ người hầu.
– Khỉ. . . khỉ người hầu !
– Đúng vậy, khi ta gặp nó, đó là 1 buổi tối ở bìa rừng. Nó đang lê lết, tay phải bồng con, tay trái cầm 1 lá thư, trên người bê bết máu, thấy ta mà không những không sợ mà nó còn tiến đến gần ta, giương đôi mắt to cồ cộ 1 màu nâu sâu thẳm và buồn bã, nhưng rồi lại nhìn ta 1 cách đầy hi vọng, Tự nhiên đầu ta chỉ cho ta biết mình cần phải làm, ta đón lấy đứa bé cùng lá thư, nó nhìn ta với ánh mắt biết ơn, rõ ràng ta đã thấy nó nở 1 nụ cười yên bình và thanh thản trước khi nhắm mắt và ngã xuống. Nên nhớ, Garen à, chỉ có hoàng gia và qúy tộc mới có thể được nuôi hầu gia, cho nên con nhất định không phải người thường. Ta mang con vào rừng và nuôi con đến khi 5 tuổi thì quyết định đưa con lên Demacia để con quen với xã hội loài người. giờ con đã 16 tuổi, đã đến lúc ta trở về với núi rừng rồi, đó là nhà của ta, ở đây ta không thấy quen, con hãy hiểu cho ta, Garen à. Đây là lá thư đó, người viết ở ngoài tha thiết cầu xin ai đọc được thì hãy đưa cho con khi đã 16 tuổi, Ta tôn trọng họ, và nó bây giờ là của con.

Sau khi đã trao hết kỉ vật cho Garen, Udyr lặng lẽ đứng dậy để Garen lại 1 mình, tiến về phía giường của mình và vọng lại

– Mai ta sẽ đi sớm, duyên cha con ta có lẽ đến đây thôi, con không như ta, có thể con vẫn còn gia đình, hãy dựa vào lá thư mà đi tìm họ.

Đầu Garen bây giờ chỉ còn lại bức thư, tiếng của Udyr cậu chỉ nghe loáng thoáng, cậu chìm trong ước mơ về 1 gia đình, hình như trước đây cậu có được đi ăn kem với bố, dự các buổi dạ tiệc với mẹ bế trên tay, đúng rồi, hình như cậu từng rất hạnh phúc. Run run xé vỏ bao thư, cậu thấy hơi sợ vì đây là 1 bức huyết thư, phải, nó viết bằng máu.

-Còn tiếp-

Bài Viết Liên Quan

Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến
Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến