Ezreal Và Hành Trình Runeterra – Phần 2

img
Th4
11

 Chương 2. Tôi làm nổ tung con bù nhìn rơm.

Cái nhà chết tiệt. Có chuyện gì với nó vậy. Lúc tôi đi ra, cái chuông còn phát ra một câu kiểu như: “Biến đi, Ezreal.”
Tôi dảo bước trên con phố đông đúc. Giờ đang gần trưa rồi nên người dân ở ngoài rất đông, chuyện này cũng chẳng có gì lạ.Lại nói về nơi đây một chút.

Đây là Thành Cổ Ma Pháp, sở dĩ gọi thế là vì nó được xây từ rất lâu rồi, và không ai nhớ tên nó cả, cho đến khi Học Viện Ma Pháp xuất hiện thì nơi đây được người dân gọi là Thành Cổ Ma Pháp. Nhân tiện, toà thành không thuộc quốc gia nào, bởi ham muốn chiến tranh như Noxus còn sợ Học viện ma pháp nên thành cổ là một toà thành tự trị tự do.

Tôi tiến vào trong học viện dễ dàng vì hôm nay là ngày tuyển sinh.Thực ra thì tôi đã từng đăng kí làm học viên ở đây một lần rồi, nhưng từ khi tôi hoàn thành bản vẽ cống ngầm của Pitover và được thị trưởng gọi là nhà thám hiểm thì tôi quyết định dành cả đời mình cho thám hiểm, và sau đó tôi rời khỏi đây.Tôi lập tức chạy đi tìm một giáo sư nào đó, bởi chắc chắn họ có thể giúp tôi, bất chợt tôi nhìn thấy viện trưởng và viện phó đang đi dạo, tôi chạy thẳng về phía họ.

Viện trưởng là một ông lão râu tóc bạc trắng, nhưng phép thuật vô cùng cao siêu, không ai biết tên ông ấy cả,mọi người đều chỉ gọi ông ấy là viện trưởng, nghe nói ông ấy đã 700 tuổi rồi (đừng bất ngờ, những người có sức mạnh phép thuật đều có thể làm chậm tốc độ thoái hoá rất nhiều). Còn viện phó tên là Gran, ông ấy là người có quyền lực thứ hai ở đây, ông ấy cũng tầm 200 tuổi rồi nhưng rất dễ tính với học viên. Thấy tôi chạy đến, hai người dừng lại.Viện phó Gran cất tiếng hỏi.

“-Ezreal, có chuyện gì vậy?”

Tôi kể cho họ tất cả mọi chuyện, từ chiếc găng tay đầy phép thuật đến lời cảnh báo.Viện trưởng nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ.Lúc lâu sau ông nói.

“-Nghe có vẻ giống như sắp có 1 chuyện trọng đại xảy ra.” Ông ngừng lại.” Ta sẽ phải tìm hiểu xem. Còn cậu, tốt nhất là học cách sử dụng nó đi.” Viện trưởng chỉ tay vào chiếc găng tay trên tay tôi.

Sau đó, họ quay lưng bước đi, để lại tôi đứng ngờ nghệch.

“-Này, Nhóc Khảo Cổ.” Một giọng nói vang lên.

Tôi quay người lại và thấy Lux đang nhìn tôi chằm chằm.

“-Cậu về lúc nào vậy?” Cô ấy hỏi. “Sao lại đứng đây?”

Tôi đáp đầy máy móc.

“Ơ, chào, tớ mới về thôi.”

Vâng, Lux. Tên đầy đủ của cô ấy là Luxana Crownguard. Cô là người con gái duy nhất của gia đình, và cô ngay lập tức tiếp nhận nền giáo dục bậc cao và tiệc tùng xa hoa chỉ dành cho gia đình quyền quý như gia tộc Crownguards. Đến khi trưởng thành, rõ ràng ai cũng nhận ra tài năng xuất chúng của Lux. Cô có thể tạo ra những ảo giác nhưng vẫn khiến người khác tin rằng đó là sự thật. Cô còn có thể ẩn mình trước mắt mọi người. Bằng cách nào đó, Lux có thể tái tạo lại những dòng năng lượng của các phép thuật mà cô chỉ cần nhìn thấy mỗi một lần. Họ gọi cô là thiên tài, và Lux được yêu mến bởi chính quyền, quân đội lẫn mọi công dân Demacia.

Tôi đã không gặp lại Lux gần 2 tháng. Mái tóc vàng của cô ấy trông dài hơn, và giờ cô ấy cao bằng tôi rồi.Cô ấy để ý đến cánh tay tôi

“Cậu đang đeo gì trên tay thế?”

“À, một thứ mà tớ tìm được, tớ đang học cách sử dụng nó.”

“Nó cần người sử dụng có phép thuật.” Cô ấy nhìn rồi nói ngay.

“Phép thuật á?” Tôi ngạc nhiên. “Làm thế nào bây giờ? Tớ đâu giỏi phép thuật đâu?”

“Vậy đăng kí đi.” Cô ấy mỉm cười, chỉ tay về quầy ghi danh. “Cậu có thể làm đệ tử của tớ.”

“Xin lỗi nhé. Còn lâu.”

Tôi thở dài và bước về phí quầy đăng kí, quyết định trở thành tân học viên Học Viện Ma Pháp… một lần nữa.
Ngày đầu tiên, tôi đi từng lớp học để tìm môn sở trường, với lại có thể giúp tôi biết tác dụng của chiếc găng tay như thế nào. Vì tôi từng là học viên ở đây 1 ngày rồi nên tôi không quá khó khăn để biết được vị trí các lớp học.Lớp đầu tiên tôi thử là chạy.Được rồi, tôi thực – sự – rất – kém môn này, các học viên cho tôi hít bụi từ khi bắt đầu.

Tôi chuyển sang lớp đấu kiếm.Tuyệt, tôi rời lớp với 1 đống vết cắt. Các học viên đã cố gắng nhẹ tay với tôi nhưng vẫn khiến tôi phải dán hai chiếc băng y tế trên mũi và trán (học viên không được chữa trị vết thương khi luyện tập bằng phép thuật, vậy đấy).Tôi sang lớp trinh sát và kết thúc bằng việc trượt chân và suýt rơi xuống dung nham khi tập trèo núi (vâng, ý tôi là dung nham thật đấy).Tệ nhất à? Tôi mất tập trung ở lớp ném lao và ném chiếc lao về phía chiếc bảng mục tiêu khi lớp trưởng lớp đó đang lảng vảng gần đấy. Tôi đã xin lỗi về lỗ thủng trên quần anh ta nhưng anh ta vẫn cho tôi nghỉ.Lớp nấu ăn ư? A, cho tôi xin.

Tôi cố gắng thử vài lớp nữa nhưng vô vọng.Chán nản, tôi lê chân sang lớp xạ thủ.Tôi đã nghĩ mình làm khá tốt trong việc ngắm mục tiêu, cho tới khi thử đến cung. Phải công nhận tôi là gã bắn cung tệ nhất thế giới, tôi còn không thể bắn trúng vòng ngoài chứ không nói là hồng tâm.

Tôi thả chiếc cung xuống đất và lầm bầm. “Cái cung chết tiệt.”

Và chuyện gì đó đã xảy ra khi tôi nói “cung”.

Hòn đá phép lục bảo bỗng phát sáng, tôi có thể nhìn thấy rõ từng dòng năng lượng chảy trên lớp dát vàng. Cả chiếc găng tay trở nên chói như ánh mặt trời. Điều đó đã làm cho tất cả học viên trong lớp chú ý đến tôi. Một vài người trông như thể sẵn sàng vớ lấy xô nước bất kì hay chạy đi tìm một thủy pháp sư vậy.

Hòn đá phát sáng hơn và những dòng năng lượng dồn ra phía đầu ngón tay tôi. Lần đầu tiên tôi có thể cảm thấy kiểm soát được sức mạnh đó. Như thể nó đã là của tôi vậy. Tôi trỏ thẳng tay về phía bia tập bắn và thầm triệu lệnh tấn công.
Một tia năng lượng bắn ra từ hòn đá và nó bay thẳng về phía con bù nhìn rơm đang đeo tấm vòng mục tiêu. Tia năng lượng vừa chạm vào thì đã làm cho nó nổ tung, cháy đen ngay lập tức. Những cọng rơm bay tứ tung như pháo hoa và tôi gập người xuống để tránh một mảnh vỡ của chiếc bia tập bắn bay qua đầu.

“Tuyệt quá.” Tôi quay lại khi nghe thấy tiếng con gái nói và thấy Lux đang đứng ở cửa phòng tập. “Sao cậu làm được thế?”

“Tớ…không biết”. Tôi đáp.

“Sao cũng được”. Lux nhún vai. “Ezreal này, đây là thành viên của lớp đấu kiếm và phụ trách hướng dẫn học viên mới, anh ấy sẽ đảm nhiệm hướng dẫn cậu.”

Một thanh niên bước ra từ sau Lux. Nhưng sao nghe giọng Lux có vẻ kì kì vậy? Tôi thề với các bạn là tôi thấy mặt cô ấy đỏ ửng.Cũng phải thôi. Anh ta cao hơn tôi, với mái tóc đen và đôi mắt xanh nước biển cùng gương mặt điển trai, đứa con gái nào chẳng thích.

“Chào, Ezreal.” Anh ta bắt tay tôi. “Tên anh là Mactin, anh đã nghe rất nhiều về chú.”

“Từ ai cơ?” Tôi hỏi.

Mactin hất đầu qua Lux. “Từ con bé.”

Lux lầm bầm. “Toàn thứ vớ vẩn thôi.”

“Xin lỗi?” Tôi nhướn mày.

Đúng lúc ấy, một người học viên bước tới. Hình như là lớp trưởng thì phải. Hắn ta trông bảnh trai đến mức phát ớn với mái tóc nâu chải chuốt bóng loáng và khuôn mặt búng ra sữa. Nhưng nụ cười của hắn ta thì đậm vẻ ngạo mạn, như thể hắn cóc quan tâm đến thứ gì khác ngoài bản thân hắn.

“Ồ, cậu làm tốt lắm, nhưng với việc cậu đã phá hỏng tên bù nhìn đó, mà không phải là hỏng nhẹ, chúng tôi sẽ phải mất phí để thay mới.” Hắn ta cười nói với tôi, nhưng tôi thấy rõ sự mỉa mai trong đó.

“Tôi sẽ đền tiền.” Tôi nói.

“Đương nhiên, nhưng cậu vẫn phải chịu phạt vì việc này. Đó là luật”

“Thật sao?” Tôi thấy hơi khó chịu. “Vậy tôi phải làm gì?”

Câu nói của hắn ta làm cả lớp xạ thủ hò reo. “Cậu sẽ phải, ồ, chỉ cần rửa hết bát đĩa cho tụi này tối nay thôi.”

“Khỉ thật.” Tôi nghĩ thầm.

Tôi liếc sang Mactin như để hỏi rằng việc đấy tệ đến mức nào, anh ấy chỉ nhún vai. Còn Lux thì đang cố nín cười, như thể muốn trả đũa tôi (Vụ ăn trộm bánh ấy, thế chưa đủ à? Thù dai khiếp).

“Được thôi.” Tôi thở dài. “Hi vọng nó không tệ như tôi tưởng.”

“Ồ.” Lux nói. “Tệ hơn nhiều đấy.”

Còn tiếp – 

Bài Viết Liên Quan

Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến
Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến