Ezreal Và Hành Trình Runeterra – Phần 1

img
Th4
11

Chương 1. Tôi nhận được lời cảnh báo tệ nhất đời.

Như thường lệ tôi sẽ nói: “Xin chào, Ezreal đây”. Nhưng lần này, ừm, chắc chắn là không rồi.

Hiện tại, tôi thấy mình đang ở trong 1 căn phòng tối om, và nếu chưa đủ để bạn ngạc nhiên thì …tôi khá chắc rằng 1 giây trước mình không ở đây.

Lúc trước, tôi đang đi trong hành lang hẹp của một kim tự tháp ở Shurima. Có lẽ nhiều người sẽ nói rằng tôi đang xâm phạm trái phép, nhưng… Ôi, thôi nào, tôi là nhà thám hiểm mà, với lại hình như Nasus cũng đang bận với việc gì đó nếu không thì tôi đã ăn một trượng và đi đời lâu rồi. Đúng thế, đây là một trong năm kim tự tháp ở Shurima. Kim tự tháp này nằm ở phía đông của kim tự tháp trung tâm nên được gọi là kim tự tháp đông. Nếu bạn nhìn từ trên xuống, chúng sẽ tạo thành hình ngôi sao 4 cánh vĩ đại, nhưng nếu nhìn từ góc độ khác, trông chúng giống hệt đống phân hươu khổng lồ.

Tất nhiên, tôi không đủ ngốc để nói ra điều này, nhất là khi chúng lại là của Nasus – người không biết đùa cho lắm. Ở trong mỗi kim tự tháp luôn luôn có những bí mật mà rất ít người biết đến. Rất nhiều nhà thám hiểm và khảo cổ học tìm đến nơi đây, nhưng chưa có một ai quay về (tôi, ừm, đang cố để không giống như họ). Có hai lí do để giải thích: Lí do đầu tiên là họ bị người cai quản phát hiện, tức Nasus. Ông ấy cực kì ghét việc kim tự tháp của mình bị kẻ khác xâm nhập và chôm chỉa những cổ vật quý giá hay phát hiện những bí ẩn cổ xưa, đương nhiên là ông ấy sẽ không đánh giá cao việc đó.

Ý tôi khi nói không đánh giá cao có nghĩa là cho họ vào bộ sưu tập linh hồn của ông ta ấy. Lí do thứ hai: Những chiếc bẫy. Thật vậy, ở trong tất cả các kim tự tháp đều có những chiếc bẫy bùa chú cực mạnh, chúng có thể khiến bạn nổ tung xác pháo, biến thành cát bụi hay bốc hơi trong tích tắc -“bùm”- bạn trở thành một vũng nước dưới sàn, tuyệt đấy chứ.

Sau khi đi hết hành lang dài và tránh một đống những chiếc bẫy bùa chú. Việc này dễ mà, tôi có một khả năng bẩm sinh là có thể cảm nhận bùa chú rất tốt (đáng tự hào nhỉ), tôi bước vào trong 1 căn phòng lớn vĩ đại. Cả căn phòng sáng lên đầy kì ảo bởi ánh sáng màu xanh phát ra từ hòn đá lục bảo được gắn trên 1 găng tay da lấp lánh ánh kim . Trông nó như thể là vàng vậy. Ờ, dát vàng lên da à? Chưa thấy bao giờ đấy. Lập tức tôi nhận ra nó là 1 vật được phù phép. Vì sao hả? Một viên đá khảm lên một tấm da đã là kì lạ rồi, lại còn là tấm da dát vàng nữa, chắc chắn là không bình thường rồi. Với lại, bản năng của tôi nói thế.

Tôi cầm chắc chiếc đèn pin trong tay và cẩn trọng tiến lại gần, chiếc găng tay được đặt trên 1 chiếc bục đá và tôi nhìn thấy trên đó khắc một dòng chứ kì lạ – 1 dòng chữ cổ ngữ. Dù vậy, với kiến thức của mình, tôi có thể hiểu nó viết gì, đại khái là:

“Khi thứ này tìm thấy chủ nhân thì cũng chính là lúc thời điểm hủy diệt gần kề.”

Nghe có vẻ giống 1 như một lời tiên đoán vậy. Nhưng tôi không thích phần “thời điểm hủy diệt” lắm, nó có vẻ rất nguy hiểm, và tôi thực sự không muốn nó xảy ra tí nào.Xem xét kĩ thì tôi thấy có một bùa chú đã được phủ lên chiếc găng tay, nó rất mờ nhạt, hầu như không thấy được. Nếu không có khả năng cảm nhận bùa chú như tôi đảm bảo không thể nhận biết được. Điều này chứng tỏ bùa phép rất cao siêu, tôi không nhìn được nó là loại bùa chú gì, nhưng ít nhất là nó chắc chắn không phải bùa độc.

Việc đó thực sự giúp tôi ít nhiều thấy khá hơn vì chắc rằng mình sẽ không bị nổ tung hay bị biến thành chuột lang khi chạm vào (tin tôi đi, tôi đã bị 1 lần khi cố ăn trộm bánh rồi, không dễ chịu chút nào đâu). Ánh sáng của hòn đá thật đặc biệt, nó có sự thôi thúc kì lạ với tôi, như thể có một sự gắn kết vậy. Sự tò mò của nhà thám hiểm nổi lên, dù sao tôi cũng chết được đâu. Tôi đưa bàn tay trái ra, nhấc chiếc găng tay lên. Bất ngờ nó phát sáng chói loà như ánh mặt trời, tầm nhìn của tôi trở thành màu trắng.

Và, tôi ở đây.

Khoan đã, đó là bùa dịch chuyển sao? Vô lí thật, gã nào thừa hơi mất công tạo một bùa chú khó phát hiện như vậy mà chỉ là bùa dịch chuyển cơ chứ?Chắc hẳn phải có lí do nào đó.Tôi đứng lên và bắt đầu xem xét căn phòng.Cảm nhận đầu tiên của tôi về căn phòng: tối om.Tôi cố gắng lần mò chiếc đèn pin nhưng không thấy. Có lẽ tôi đã đánh rơi trong căn phòng ở kim tự tháp rồi (vâng, thông cảm cho tôi, nhưng tôi rất – hay – hoảng – sợ khi gặp bất ngờ).

Bỗng nhiên cả căn phòng được soi sáng bởi ánh sáng màu xanh. Và tôi giật mình khi phát hiện chúng phát ra từ tay trái tôi.Khoan đã nào, cái quái gì cơ?Đang đeo vừa khít trên cổ tay trái tôi là chiếc găng tay kì lạ trong kim tự tháp, hòn đá phát ra những tia sáng màu xanh lục thật ma quái. Tôi nhấc cánh tay lên, nó nhẹ một cách ngạc nhiên, tôi còn không có cảm giác rằng mình đang đeo một chiếc găng tay vàng quý giá và một hòn đá lục bảo trên tay. Tôi cố gỡ nó ra, không hiệu quả, nó như dính chặt chết dí ở đó.

Tôi dùng ánh sáng từ hòn đá để soi sáng căn phòng. Đó là một căn phòng nhỏ xíu, khác hẳn căn phòng từ nãy (sao lắm sự khác biệt thế?). Kì lạ là 4 bức tường hoàn toàn là màu đen và tôi không thể nhìn thấy trần của nó đâu, trông nó giống hệt phòng tu luyện của các pháp sư (và đừng hỏi tôi họ tu luyện thế nào, khủng khiếp lắm nên tôi cũng không muốn biết đâu). Xem xét chán chê 4 bức tường nhưng chẳng thấy bất cứ dấu vết gì, tôi bắt đầu hơi chán nản. Tôi thử đấm mạnh vào tường. Au, chỉ cần khoảng 4 tỉ lần nữa là được.

Tôi bỗng nhiên thấy lo lắng. Nếu như bùa dịch chuyển đó là một cái bẫy để đưa kẻ chạm vào đến đây, và căn phòng này là một nhà giam thì sao? Nghĩa là tôi chắc chắn sẽ phải chết ở đây, không lí do này thì lí do khác.Không đúng, nếu thế chiếc găng tay này không thể ở đây, nó quan trọng vậy cơ mà.

“Nhìn xuống đi.” Tôi giật bắn mình khi nghe thấy giọng nói vang vọng khắp căn phòng.Tôi nhìn một vòng xung quanh nhưng vẫn không thấy ai hết.

 

“Nhìn xuống đi.” Giọng nói đó lại ra lệnh.

Và tôi nhìn xuống. Tôi tròn mắt khi thấy những dòng chữ đỏ nâu phai nhạt ngoệch ngoạc trên sàn nhà, nơi mà chắc chắn nửa giây trước vẫn trống không.

” Ngày tàn của thế giới.
Bóng đêm ngập tràn.
Kẻ hủy diệt sẽ tái sinh.
Chỉ một kẻ có đủ khả năng ngăn chặn.
Chủ nhân của hòn đá.
Cái chết của người anh hùng sẽ dẫn đường.”

Cái gì nữa đây? Lại một lời tiên tri nữa sao? Thêm một lời tiên tri nữa về ngày tàn của thế giới. Nếu ghép với câu trong kim tự tháp thì chắc chắn rằng đó là một ngày không xa. Tôi không thể hiểu được kẻ nào mà có sức mạnh đến mức có thể hủy diệt Runeterra này chứ, điều này thực sự rất đáng lo. Chuyện này hoàn toàn không thể là trò đùa rồi. Với lại, dòng chữ màu đỏ đó, tôi không nghĩ chúng là mực đâu.

“Trở về thôi.” Giọng nói đó lại vang lên. “Hãy tìm câu trả lời.”

“Khoan đã.” Tôi vội nói. “Ngươi là ai? Chuyện này rốt cuộc là sao?”

Tôi không bao giờ có được câu trả lời. Đầu óc tôi quay mòng mòng. Đột nhiên, tôi không còn ở đó nữa.Đến khi tôi mắt tôi hết xoay tròn và nhìn rõ cảnh vật, tôi sững sờ. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ bên bàn đọc sách, khung cảnh thật quen thuộc, xung quanh là hàng ngàn quyển sách nằm trên giá.

Một giọng nói phát ra từ chiếc chuông cửa: “Chào mừng trở về, Ezreal.” Ngay lập tức tôi nhận ra mình đang ở đâu – nhà của tôi.Thực ra nhà tôi vốn ở Pitover, nơi bạn sẽ phát cuồng nếu đam mê máy móc. Rủi thay, tôi không phải người như thế. Vì vậy, tôi mua một căn nhà ở đây.

Bị dịch chuyển 2 lần trong ngày đúng là ác mộng, ruột gan tôi đảo lộn tùng phèo cả lên.Tôi nhìn xuống cánh tay trái, vẫn chiếc găng tay dính chặt trên đấy, hòn đá phép lục bảo toả sáng lung linh. Tôi có thể cảm thấy rõ sức mạnh rất lớn đang chảy trong đó, nhưng nó với tôi lại không hề có sự gắn kết. Ai là người đã trao cho mình nguồn sức mạnh này? Và tại sao?

Tôi nhớ lại những dòng chữ trong căn phòng. Liệu tôi có phải chủ nhân của thứ này không?Chắc chắn rồi, đây chính là lúc để khám phá điều đó.Tôi đã biết mình phải tìm câu trả lời ở đâu.

“Vèo”

Tôi cúi xuống để tránh cái xô nước bay qua đầu. Ở phía góc, cái chổi lau nhà đang cật lực lau dọn.“Ôi trời. Ta không tin được là máy móc của mi mà cũng lười biếng được đấy.” Tôi càu nhàu. “Bao lâu ta đi không lau dọn à? Cứ thế này ta sẽ cho mi vào đống sắt vụn của Heimerdinger đấy.”

Tôi vội cúng xuống lần nữa khi một quyển từ điển dày cộp suýt làm vỡ mặt tôi.Tôi phát cáu.

“Cẩn thận thái độ đấy.”

Tôi mở cửa ra, tránh mấy quyển sách cáu kỉnh và hướng thằng về phía Học Viện Ma Pháp.

Còn tiếp – 

Bài Viết Liên Quan

Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến
Tắt Quảng Cáo [X]
cá cược bóng đá trực tuyến